!!!

By namkts57

More...

Mùa dưa bở

By namkts57

 Chuyện cũ chẳng dễ gì mà quên được nó còn theo ta suốt một đời. Khi không còn yêu người ta sẽ tìm cách để không gặp nữa. Ta cố không còn nhớ là đã từng cho nhau những gì và chợt thấy giữa hai người không có gì là chung cả. Sẽ chẳng còn gì để phải đợi cho đến khi ta gặp một người khác có thể làm ta quên được đôi phần chuyện xưa.

Dù sao ta vẫn còn giữ cho nhau những kỷ niệm đẹp và mỗi khi có dịp nó theo người trở lại với ta làm tim ta một lần nữa nhói đau. Liền đó ta sẽ lại tiếc và muốn được quay trở lại ngày ấy. Thực ra ta đã từng bên nhau như đôi bạn và đời dù có nhau hay không thì ta vẫn sống được cho tới tận bây giờ.

Ngày đó ta không biết phải nên yêu cách nào vì không ai dạy cho ta cả. Ta đã cầm tay nhau thật lâu và nói với nhau những lời thật đẹp. Ta luôn chịu lắng nghe và chỉ thấy ở người mình yêu những điều tốt. Không có cái thứ nhì vì ta chỉ biết chọn cái thứ nhất mà thôi. Ta sẽ mải nghĩ hoài mà chưa kịp nói gì và những câu hỏi của em vì không buộc phải trả lời ngay nên sau cùng nó vẫn còn nguyên đấy.

- Tại sao thế ? Em sẽ hỏi vậy khi gặp lại với khoảng cách cả chục năm sau đó. Và rồi em tự trả lời: - Anh chẳng hiểu gì phụ nữ cả. Điều này vẫn muôn đời đúng. Bây giờ em đã có cháu ngoại và lên Sài Gòn để thăm con. Gặp nhau thì hỏi thăm đời mỗi người qua nhanh như vừa xem một phòng tranh mà không dừng lâu ở bức nào cả.

Vẫn còn đó nỗi buồn nó như đoạn tường nhỏ ngăn giữa hai người chẳng ai còn muốn bước qua. Cái buồn chậm khô như sơn trên vải. Ừ tranh để lâu sẽ nứt rạn dù trước đó nó từng có màu rực rỡ. Sắc nào thì rồi cũng sẽ phai phải không.

Em nói: - Nhiều năm trước em đã từng tìm lại anh. Người mà em nghĩ đến trước tiên vẫn là anh. Em đã gặp chị ấy.

Cả hai chưa khi nào nói chuyện sâu như vậy. Em đã kể thật chuyện cũ tụi mình nhưng lúc ra trường thì kẻ Bắc người Nam nên đã đường ai nấy đi. Chị em chỉ gặp nhau thế thôi. Gắng không hỏi gì đến chuyện riêng của mỗi người. Không giúp nhau được gì cả nhưng một chút vậy cũng đủ làm em vui rồi.

Mà thật tụi em cứ gặp nhau là lại kể khổ. Nghe em hỏi về anh chị ấy không nói mà chỉ khóc. Em biết anh có thể là một người cha tốt nhưng cuộc sống gia đình chưa bao giờ là tất cả với anh. Khó tránh khỏi phải lo dùm cho anh.

Anh một mình với tay nải trên vai và trước mặt là con đường không định. Còn em vẫn vờ như mình đang sống ổn. Kỳ thực chính điều này chỉ làm em thêm khổ sở. Em vẫn cho rằng sẽ dễ sống với nhau hơn nếu không mấy yêu nhau. Một thứ tình vừa phải trong đó không ai đòi phần hơn về mình. Quả thật yêu là cái lợi chung mà ai cũng có phần chia chỉ có điều là có ngang bằng hay không mà thôi.

Em luôn có ý nghĩ rằng dường như em đã không yêu ai bằng yêu mình cả.

Đúng rồi tôi chỉ dám nghĩ vậy và lấy làm may là đã không buột miệng nói ra.

- Anh ấy có nhiều tính xấu không bỏ được. Khó mà thay đổi. Còn ở mức có thể chịu đựng được nhau nhưng lòng ai cũng đã thôi không muốn nữa. Không phải là được hay mất gì nhưng nước cạn thì thuyền không đậu được. Em cần anh ấy cho hai đứa con nên tụi em đóng kịch mãi tới giờ. Em không cố làm cái mà mình không hiểu rõ về nó.

Em và chị ấy có đem ra so thì không thấy có gì khác nhau. Các anh chẳng ai gánh bớt được phần nặng cho vợ.

Lại trở về nhà đánh vật với những chuyện vặt thường ngày. Em biết chị ấy cũng mất mẹ sớm như em. Chỉ riêng điều này thôi đã đủ để cho em có một ý nghĩ khác hẳn.

Là ban ơn hay trả nợ? Tôi nghĩ và tự hỏi nên hiểu điều này thế nào. Em lại một lần nữa gia ơn cho tôi vì không muốn khó thêm cho tôi chắc? Vậy là sau bấy nhiêu năm trời tình yêu của cậu trai ngày ấy vẫn còn nguyên vẹn? Hay cũng chỉ như em tôi yêu cái tình yêu mà mình cho là có là của mình.

Em chuyển sang nói chuyện khác:

- Em tưởng anh không vẽ đã nhiều năm.

- Không chỉ là vẽ chậm hơn thôi. Anh còn làm được gì hơn nếu không vẽ nữa. Em xem này tranh vẽ được cũng nhiều. Vẽ lối tả thực chân chỉ cảnh thật vật thật dễ bán hơn nhưng có bức nào đáng mặt đâu. Những cái thuận nhìn lại không thể là cái để đời. Rốt cục anh chỉ là người chăm làm vườn nên cây mau lớn lâu rồi có quả. Vậy thôi.

Anh chỉ tiếc một bức đã đội nón đi mà không giữ được. Người ta đã cố lấy nó không trả giá mà cũng không gặp lại. Chỉ biết là họ hiểu bức tranh vì họ cùng cảnh ngộ với anh. Hai trái núi như tựa lưng vào nhau nhưng lại nhìn về hai hướng. Mãi như vậy còn đường chân trời thì cắt ngang như cố tình chia đôi trời và biển.

... dưới mưa chúng tôi nắm chặt tay nhau. Tiếng con bé lớn: Con chào bác.

- Anh có xuống đó thì nhớ ghé em. Có phòng riêng cho anh anh có thể vẽ tùy thích.

- Ừ và biển nữa.Tôi nói. Anh hứa.

... - Anh nghĩ gì vậy.Vợ hỏi và tôi giật mình tỉnh lại ngay cũng kịp nhìn đi nơi khác. Tôi sẽ ngồi đó như không thấy gì và không nghe gì cả.

- Điện thoại reo kìa anh. Hay để em nghe.

... Một tuần sau tôi xuống gặp em. Ngay phòng khách là bức tranh ấy. Tôi đã tưởng không còn dịp nào được thấy lại nó. Trời ơi người có nó chính là em. 


 Tôi nhớ nồi cháo của vợ nó cứu sống cả nhà tôi một thời bao cấp. Và ánh mắt rất lạ của vợ tôi khi bán được bức tranh này lẽ ra phải vui nhiều mới phải.

Tôi muốn chạy lại cảm ơn em và một lần nữa thấy lại vòng tay ấy. Em nói:

- Hết mùa dưa bở rồi ông tướng ạ. Chị ấy cũng ra đây với cháu nó kìa. Hai cô cháu tụi em vẫn gặp nhau bên đó.

Vậy mà nó sắp xong luận án thứ hai rồi đấy.

Vợ tôi làm như không nghe gì cả. Tôi còn thấy được ánh nắng chiều đã làm mờ đường cắt ngang bức tranh nơi đó hai trái núi gần lại nhau như làm một.

Tôi không nhờ tới hội họa mà tụng ca tình yêu vì nó có thật. Dù thế nào thì tranh đời ta vẫn quen nhìn hơn.

Tranh vẫn mong được là âm nhạc khi đó bạn sẽ còn nghe được điều tôi muốn nói. Lúc này nó ở tầng cao của ngôn ngữ vì nó không cần tới lời nào cả mà bạn sẽ vẫn hiểu dùm cho tôi.

Ngoài kia là biển có nhiều tiếng sóng reo vui. Nước mắt có vị mặn hay biển bắt đầu động và những giọt mưa đầu tiên đang chảy dài trên mặt tôi.

(Nam Hoài) Nguyễn Hoài Nam 

More...

Chỗ để viết

By namkts57

 

More...

!!

By namkts57

More...

!

By namkts57

More...

Thư cho anh

By namkts57

Những ngày ta vẫn tưởng có nhau chẳng là bao với cái gặp rồi xa của cuộc đời. Có điều gì là còn mãi. Buồn riêng một mình em sẽ cần những lời an ủi nhưng không phải từ anh đâu.

Sống bền với một lời hứa trong đời thật khó. Thời gian là bao nhiêu một tuần hay một tháng một năm. Không thể biết vì nó tùy thuộc vào sức chịu đựng của em thì thôi cứ vậy. Chưa có gì là chung cả dù khoảng thời gian bên nhau không ngắn đủ để có một yêu thương phải không anh?
Anh nói phụ nữ sẽ say mình vì ta hết lòng với họ. Nhưng anh không biết là họ cũng có thể say mà chẳng phải vì điều gì cả nhất là khi lòng đang trống trải và tình cảm kia đến vừa kịp lúc.
Hôn nhân là điều đáng quý nhất nhưng em đã không còn muốn giữ lại. Phải bỏ đi một nỗi buồn để nhận lấy một điều không vui khác. Không vui vì nó cũng sẽ không tới đâu dù nó đáng quý và đến vào lúc mà ta đang tuyệt vọng.
Anh đã từng chán cảnh nhà mình phải không thì nó là cái nghĩa đó. Em cũng vậy lòng đã không muốn thì còn gì đáng kể. Cuộc sống chung chưa là địa ngục nhưng trong đó đã chứa đầy sự coi thường. Con cái chúng sẽ lớn lên và nhìn vào tấm gương cha mẹ. Lúc này em mới càng biết ơn cha mẹ có thể họ cũng đã từng có những nỗi đau như tất cả nhưng đã vượt qua được.
Nếu biết việc ta làm sẽ khiến người phải đau thì ta đã không làm. Nhưng nếu là chuyện không mất gì thì ta cũng rộng lòng mà đón lấy. Đời ta sẽ vì đó mà có nghĩa hơn dù là trong một lúc ngắn ngủi. Em cũng đã từng nghĩ đến lúc mà ta ở trong vòng tay nhau. Ơn trời đã không như vậy vì sẽ chỉ là sự thất vọng theo sau đó mà thôi. Tránh đi điều biết trước vì nó chỉ là một nỗi buồn thứ hai cộng vào cho nặng thêm nỗi buồn trước.
Em không còn trẻ để không biết mình là ai. Một người mẹ với hai đứa con còn nhỏ khó có cơ hội để bắt đầu lại. Người chọn em không phải chỉ thương những đứa con em còn là người cần hiểu em hơn trước nữa. Mình đã đau thì không nỡ cắt thêm vào nỗi đau mà anh đang có. Anh cũng có vui vẻ gì đúng không.
Anh chưa hiểu.
Trong đời người ta không tránh được phải lựa chọn một lần. Bằng lòng với mình như thế thôi. Cái buồn không như nhau với mỗi người. Mỗi ngày qua ta lại một nghĩ khác. Em tin nhiều rồi để không còn tin nữa.
Anh nói là không có gì phải buồn vì còn một nơi để đến là tình yêu điều mà lẽ ra nó phải có mặt trong chính ngôi nhà của mình. Ta đã chưa tìm thấy nó ở nhau vì em đã nguội lạnh hay vì đó là bản năng làm mẹ. Nỗi buồn chưa là điều không thể chịu đựng nổi vì bên em còn có những đứa con. Có cách nào khác hơn để quên không ngoài việc sống và vui cùng chúng. Em tự hiểu lấy mình tập quen với sự cô đơn xa lạ trong chính ngôi nhà của mình.
... Không cần hẹn lại đâu anh vì một tuần cũng bấy nhiêu ngày và trong đó không có chỗ cho anh và em.
Em không thật biết mình đang cần gì. Người ta có thể không phải mất công tìm kiếm vì tất cả đã có sẵn. Là đúng chỉ việc làm theo.
Em hiểu anh mình đâu còn nhỏ để mà không hiểu.
Em quý anh vì anh là người tốt. Anh không cần phải quên em vì em đã coi anh như bạn.
Nam Hoài (Nguyễn Hoài Nam)

More...

Đừng sợ

By namkts57

Em đã hiền lại duyên nhưng chịu khổ một đời vì không may lấy phải tôi. Có ông chồng đã mải chơi lại còn thơ thẩn. Nói dối vợ rồi dấu diếm để vào blog. Thì phải khổ thôi thức khuya dậy sớm có khác gì đi cày. Vì thơ không có tuổi nên trẻ đẹp hơn nhiều gái già ở nhà đây mà.

Tội cho em phần cho nhiều hơn phần được nhận lại tới giờ này cái có chỉ là hai ông con đã lớn và ... đồng lương cuối tháng nhà thơ mang về. Thực ra làm thơ chỉ được chứ không mất có điều cái được thì cho mình nhiều hơn là cho vợ con.

Những chèn ép vì phải lo sống đã khiến cho dòng thơ bị hẹp lại và mỗi một năm chỉ có được một ngày để Hội cho bạn thơ gặp nhau. Em chợt nhớ nên nhắc tôi về Ngày Thơ. Cứ một năm mới vừa đến thơ lại được xử tốt một lần. Đó cũng là ngày ta được vợ nhận chân giá trị rằng cũng chưa đến nỗi dở hết cả.

Thực thì thơ tôi cũng biết đôi chút nhưng làm thì không nhiều có được vài bài cũng giống ... như là thơ. Làm màu cho đủ mùi thế tưởng mình cũng từng được ngồi chung chiếu với bạn vì viết nhiều mà thành chuyên nay đã là đa đề.

Thơ đem cho người khác tình yêu. Ta chỉ gặp được những điều tốt điều hay từ đó. Trái tim nào không biết đau trước nỗi khổ của mọi người.

Nhưng thơ vẫn bị coi rẻ chỉ được đứng vào chỗ khuất trên mặt báo vì nó không được trả bằng với số chữ đếm được trên trang quảng cáo. Làm thơ lại dễ tự đưa mình vào bẫy nói trật hoặc sai là hư cả. Mạng bị chậm lại tưởng trang của mình bị sập bị an ninh mạng hỏi thăm.

Thơ vốn chỉ được nghe nay còn được đọc bằng mắt. Thơ cũng cần qua lửa viết trên bình rồi đem nung thì còn mãi. Thơ vốn cần được ở một mình nhưng nay đã ồn ào hơn kéo theo lối trình diễn đầy ẩn dụ không khác gì được xem trên sân khấu. Đừng nghĩ phá cách như vậy sẽ chẳng tốt mấy cho thơ hãy nên tìm đường khác mà làm mới cho nó.

Làm người khó quá. Đời chưa có ngày đẹp nhất chừng nào còn chưa ra được một cuốn thơ. Tới khi nào mới thoát được cái khổ vì bị mắc vào câu chữ. Cũng vì thơ mà tim đập nhanh hơn tưởng đã ngưng thở mấy lần nhưng rồi đều được thơ cứu cả...

Vợ tôi đã từng sống nhiều năm không có thơ nhưng cũng có lúc dường như hiểu được chồng mình đó là khi em khuyên: anh nên bỏ nó đi thì tốt hơn. Đã cố làm nhưng không được thì thôi.

- Không sao đâu không phải sợ gì hết. Chỉ cần không nghĩ đến nó thì không còn gì đáng sợ.

Tôi như trút được gánh nặng. Sao không sớm biết điều này có vậy mà không nghĩ ra. Trong một lúc tôi đã nhìn mình như một ai khác mê muội hơn ta nhiều. Đúng rồi không cần phải chạy trốn nó mới thoát. Nó sẽ không còn làm ta cảm thấy cần nữa khi chỉ coi nó như bạn. Đừng coi thơ như vợ tóm lại bớt yêu đi một nửa sẽ dễ cho mình hơn khỏi phải lên bờ xuống ruộng.

- Anh ăn gì em nấu. Không than cái bất hoại thì tuổi già cũng ập đến thôi.

- À em mới đọc thơ của anh à.

- Không phải nhưng em thích thơ của anh Bình có câu thế này: không gặm cỏ non bây giờ về già lại chẳng còn răng.

- Có thật thế à.

- Vâng nhưng đó là bài thơ cuối cùng của anh ấy. Chị ấy cấm tiệt rồi nghe đâu ảnh lại mở trang blog khác nick là con gái 8X hay sao ý.

Nam Hoài (Nguyễn Hoài Nam)

More...

Những thứ bỏ đi

By namkts57

Nơi cuối cùng mà em có thể đến và gặp anh chính là hội họa. Ở đó không còn điều gì cần cho anh nữa. Nó đã là cuộc sống của anh là tất cả ham muốn. Đó là điều anh đã chọn. Anh có thể sống với những ước vọng không đạt được cho tới cuối đời. Sẽ cứ chìm mãi trong đam mê và không cần phải có một cố gắng nào để thoát ra khỏi nơi đó. Dù không có đủ những thứ cần nhất để tồn tại anh vẫn phải sống được để làm việc mình thích. Đó cũng là nơi anh không thể kéo em vào để nhận lấy cái khổ mà lẽ ra chỉ một mình anh phải chịu.

Cô đã nghe nói con đường của họa sỹ đầy những sự không may nên hiểu tại sao những bức tranh anh vẽ đã không giống ai cả.

Điều từ chối sau cùng của một lần tan vỡ chính là những kỷ niệm đã không còn muốn cất giữ. Hoặc người ta đòi lại hoặc người ta vứt đi. Nó sẽ ở trong hố rác lẫn với những thứ đồ cũ dùng một lần rồi bỏ. Trước đó nó từng là những gì đẹp nhất đáng yêu vô cùng.

Cô cẩn thận cất cái trâm cài tóc vào một chỗ. Cô không dám nhìn thấy nó hàng ngày vì nó chỉ nhắc lại nỗi buồn cũ. Nhưng rốt cục nó đã ở lại với cô như là bằng chứng của những ngày ấy. Cô đã không nghĩ nhiều về nó nữa. Sau cùng cho dù thế nào ngay cả khi không muốn cô vẫn thấy cũng không nỡ để phải xử tệ với nó như vậy.

Cuộc sống của cô sau đó không cần thêm sự có mặt của anh. Nhưng cả ngay khi cố phải quên anh cô cũng không cảm thấy dễ chịu hơn. Cô mong là mình đã sai.

Thực ra anh không có dịp để nói cho cô hiểu. Cô chỉ như đứa bé ngoan và biết thích tranh của anh. Cái trống trải của nghiệp vẽ không mong được người chia sẻ có mấy ai hiểu để đi cùng một đoạn đường dài. Bạn đời cũng chỉ chia đôi một nắm cơm chứ cõi ấy chỉ mình ta biết lấy. 

... Điều cô vẫn chờ để nhận được đã không đến vào lúc đó. Cái kẹp tóc nói thay lời của anh. Rồi một ngày em cũng xuống mái tóc thề về với người cùng cái kẹp tóc mang theo. Nhưng có lúc nào giận chồng thì cũng đừng thả nó trôi theo dòng nước nhé.

Cái kẹp tóc làm từ những mảnh vụn nhiều sắc màu gắn lại với nhau bằng lửa sáng bóng như một thứ của quý. Chắc gì cứ là mã não hay ngà voi mới phải nhớ nhiều hơn.

Những thứ tưởng như bỏ nhưng lại là đồ quý dưới tay anh. Anh cho chúng có hồn đẹp như một món quà tặng . Cô sẽ giữ mãi cái kẹp tóc. Nó không chỉ là một quà tặng. Nó là tình yêu của anh.

Mình cũng đến đây từ cát bụi

Thì nghĩa gì đâu rác hở em?

(Xâu tháng ngày - Lâm Chiêu Đồng)

Nam Hoài (Nguyễn Hoài Nam)

More...

Cách làm thơ đương đại

By namkts57

Khi bị một cám dỗ không cưỡng nổi và đã sẵn sàng để nhận lấy mọi rủi ro bạn đã trở thành một nhà thơ. Và khi bạn ngồi xuống để viết bạn thực sự là một người dũng cảm. Vào một ngày kia mọi thứ bỗng trở nên đẹp đẽ. Dù vẫn thấy mỗi ngày nhưng khi nhìn lên bầu trời bạn sẽ không còn hỏi vì sao hôm nay mây lại trắng như thế. Điều đầu tiên bạn cảm nhận được là dưới khoảng trời rộng đó có mặt ta và nàng... Đó là những gì vẫn gọi là cảm hứng và gần như là chắc chắn điều thu hút ấy chẳng mấy nỗi nữa mà nên vần. Một khi đã bắt đầu bạn chỉ cần một cây bút và viết.
Bài thơ sẽ được sinh ra như thế có thể là một đoạn thơ hay chỉ một hai dòng thôi nhưng đã từ không mà thành có. Ta sẽ mãi không biết đến ta nếu không bằng vào những điều đang viết cho nàng và chỉ dành cho một mình nàng thôi.
Dù mọi người sinh ra không phải với sự cần thiết phải là nhà thơ ngay từ khi còn là một đứa trẻ số đông chúng ta đều có được học qua những bài thơ hay. Cái đẹp là do người lớn chỉ vẽ cho ta nhưng chưa thấy có sách dạy cách làm thế nào để viết.
Thơ đôi khi cũng không cần phải có nhiều lý do để thành lời. Vào đúng cái lúc buồn vui lẫn lộn đó chữ nghĩa rời rạc sẽ thành thơ. Chuyện phải tự đánh mất mình đi hoặc có lại mình sau khi phải nhọc công kiếm tìm sẽ đến cùng một lượt. Cảm xúc là những gì làm cho bài thơ có hồn và nếu bạn không nói dối với mình sớm muộn gì thì mọi người cũng sẽ nhìn ra bạn cùng với những điều tốt đẹp mà bạn muốn gửi vào thơ.
Như lúc nào cũng có hẹn nhà thơ luôn phải đi đâu đó nhưng đến nơi nào thì chính họ không biết được. Vì thơ quen đi đường vòng một hồi rồi cũng quay lại với chỗ mà ta vừa từ đó ra đi nên mọi con đường có dẫn về đâu cũng chẳng còn cần thiết nữa. Nếu có chợt gặp một bạn thơ quá say phải ngồi xuống bên đường thơ thì hãy tin là lúc đó bài thơ của bạn ta hoặc đã xong một nửa hoặc một nửa còn lại vừa mới bị chê.
Dù chưa gặp được một bài thơ nào đủ hay làm cho bạn phải cảm mến một ai đó bạn đã tự thấy yêu mình trước. Thật đáng quý vì mình có thể cho ra những ý thơ tuyệt đến vậy. Bạn sẽ hiểu và thích mình hơn trước khi thơ của mình kịp là một bài hát. Có rất nhiều nhạc sỹ đang chờ những vần điệu mới từ bạn. Rủi mà thơ có khó phổ nhạc chính là vì bạn đã bước sang một ngưỡng khác ở đó ít người hiểu mình hơn nhưng kể từ lúc này nó đã là thứ không còn dành cho số đông nữa rồi.
Bạn chưa bao giờ ngồi nghe đọc thơ cũng chưa gặp được một nhà thơ nào đáng mến và vẫnluôn phải tự hỏi khi bắt đầu: làm thế nào để viết một bài thơ. Nghe có vẻ khó khăn nhưng hãy thử theo các bước sau:
Trước hết phải biết chắc rằng làm thơ không phải là nghề kiếm cơm vì không có nhiều người chỉ nhờ thơ mà sống được. Thứ hai làm thơ chỉ có khổ hơn chứ cũng không có sung sướng đôi khi còn phải nói dùm cho lòng dạ người khác đến nỗi có thể phải khóc than thay cho họ. Hãy viết ra suy nghĩ vừa chợt đến viết chúng xuống càng nhanh càng tốt. Phần còn lại của bài thơ thì hãy cứ để mặc cho cái hứng tuôn trào.
Thơ chỉ đường cho người ta tránh khổ tìm vui khuyên ta bỏ đi ý nghĩ xấu cùng lời nói ác. Đời người ta không tránh khỏi có nhiều mối lo đủ thứ xấu tốt hay dở ... khi muốn tìm cách che giấu sự trống trải hãy đến với thơ nói hết những uẩn ức cho nhẹ người đi. Nhưng khi lòng ngổn ngang nhiều thứ quá chỉ nên giữ lại những gì mình cần thôi. Trong bao nhiêu cái bộn bề ấy cái gì mà bỏ đi được thì đừng tiếc nữa. Hãy sắp xếp lại nên xem chúng chỉ như là một dạng văn bản có thể chỉnh sửa cắt dán tùy thích. Khi viết và sửa bài thơ của bạn thử đọc lớn tiếng và lắng nghe âm thanh như thế nào. Nếu nghe không được lọt tai thì cũng đừng vội cắt lời mình nên thử ít nhất một vài lần nữa để xem cái gì là tốt hơn cho phong cách của bạn. Có thể chưa hay được ngay nhưng cũng đừng lo là thơ của bạn phải hoàn hảo.
Người ta vốn khác nhau cách nhìn và cách hiểu lại càng khác nhau. Không thể buộc ta lựa chọn cái mà ta không thích với người cũng vậy. Bạn sẽ không viết như bất cứ ai khác và cách bạn viết chẳng mấy nỗi mà thành ra một phong cách. Nếu biết được điều này thì con đường không còn là xa lắm. Sự lựa chọn là của bạn. Cứ bắt đầu như thế sau sẽ tốt dần lên.
Điều sau cùng khi không viết được gì cũng chỉ nên mất sức vừa phải đừng không ngủ mà chờ nhiều đêm trôi qua sẽ mau ốm bệnh mà chết. Và nữa chớ trông chờ hoặc tin vào những cái gọi là phát hiện mới nó đã không có ích gì khi hướng dẫn ta còn làm ta dễ bị lung lạc ta sẽ càng không biết được mình đang ở đâu thơ ta là mới hay là cũ có đáng đọc hay là không.
Vậy là thơ cũng không quá khó để tìm ra nó. Nó là thứ không gây tranh cãi chỉ khiến chongười ta phải góp lời thôi nhưng nói thật cũng có thứ thơ không thể hiểu nổi chẳng biết hay ở chỗ nào.
Trời chỉ lạnh vừa đủ sẽ không biết gió thổi về từ nơi nào nhưng ta sẽ cảm được hơi ấm nơi em. Cái gì tốt thường ở mãi trong lòng và cái nuối tiếc thường có mùi thơm. Nói gì thì mùa xuân cũng phải đẹp đẽ vui tươi. Đừng vì có những lúc nhiều sương mù mây đen mà thấy mọi người đều là những kẻ buôn hàng cấm hoặc trốn thuế rồi mượn thơ để cho rằng người ta đều tồi hết cả. Vài nhà thơ có một giấc mơ không tưởng là muốn mở mắt cho người để nhìn ra lẽ thật cái mà họ đã nhìn méo hẳn đi. Những người này thường gặp những ác mộng vì họ có cuộc sống đời không như ý...
Thơ bây giờ dễ tìm thấy hơn ngày xưa. Thơ là cách tốt nhất để tìm xem mình là ai và ta sẽ thấy lại ta mỗi lúc một khác cho đến khi chán hẳn không còn muốn nhìn mặt kẻ đó nữa. Lúc đó ta mới hiểu chẳng cần phải có học mới ra thơ và ta sẽ không còn thấy lạ với mình nữa.
Nam Hoài (Nguyễn Hoài Nam) 
(phần thực hành...)

More...